Mẹ, người con kính yêu nhất

Ngày xưa khi còn được ở nhà, sáng trưa tối đều được ăn cơm do chính tay mẹ nấu. Khi con vào đại học. hành trang không chỉ là số tiền ít ỏi chắt chiu mà mẹ có, mà hành trang lớn nhất trên đời của con là tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Lần đầu tiên con xa rời tổ ấm mình để bước trên một con đường mới. Mẹ thương con đến nghẹn lòng…

Đã có lúc con quên đi dáng mẹ. đứng trước hiên nhà mỏi mòn ngóng con … Lúc chiều chập choạng rồi buông những tiếng thở dài thườn thượt. mẹ lặng lẽ đợi con trở về… Con đã Quên đi mẹ hao mòn trong những chiều sương gió quên đi những yêu thương mẹ dành cho con mà tưởng chừng như đó là gánh nặng. Quên đi một tiếng ru hời khi con đã xa.

Bao nhiêu cho đủ. bao nhiêu cho vừa để đong đầy tình mẹ giành cho con…. Chẳng bao giờ mẹ đòi hỏi con phải này. con phải nọ. phải đi học rồi đi làm kiếm tiền nuôi tuổi già của mẹ. Chẳng bao giờ mẹ nghĩ. con mẹ phải đền đáp những tháng ngày qua. những tháng ngày mẹ dãi nắng giầm mưa. những tháng ngày xa xưa mẹ gánh hàng trong đêm gió lạnh….. Chẳng bao giờ mẹ giận hờn con cả những lời trách mắng chỉ xuất phát từ những thương yêu, từ những điều mà chỉ mình mẹ biết. từ những điều nhỏ nhặt nhất để tốt cho con…

Mẹ của con luôn là như thế thương yêu con nhiều và cũng lắm vị tha. Con đường con đi ngày càng dài. còn vòng tay mẹ ôm con càng ngắn lại. Dù lời mẹ nói đôi khi chẳng như lòng mẹ nghĩ nhưng tình yêu của mẹ mãi là bao la…….!

Nguyễn Chung

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *